Ta tên là Phán mọi người đều gọi là THẦY PHÁN.Biệt tài là Bói Bài Tây 52 Lá"Em sẽ ra đi, bất cứ khi
nào anh muốn”. Má
Lương đầm đìa nước
mắt, tôi nhìn nàng từ
phía sau lưng. Lần thứ
chín hay thứ mười nàng
nói với tôi câu đó. Tôi
không nhớ, chỉ biết là
lần đầu tiên sau khi
xách va li về sống chung
với tôi, nàng đã nói thế.
Không. Phải nói là nàng
tuyên bố thế. Và bây
giờ. Nàng đang lặp lại.
Phụ nữ thường vậy. Họ
luôn nói ngược lại suy
nghĩ của mình.
Tôi ngửa cổ rít thuốc.
Muốn? Tôi chẳng muốn
gì cả. Ở thời điểm hiện
tại tôi hoàn toàn yên ổn
và ít nhất là không có
khả năng chịu đựng bất
kỳ một sự xáo trộn dẫu
là nhỏ nhoi nào trong
cuộc sống của mình.
Thu nhập ổn định, môi
trường làm việc khá dễ
chịu, lương bậc tăng
dần theo năng lực, bạn
bè giao đãi tốt, đối tác
không tồi…Thậm chí đã
quá lâu tôi không biết
buồn là thế nào.
Vậy thì tại sao, tôi phải
gây hấn với Lương,
trong một buổi tối ấm
áp thế này.
Tôi cởi áo sơ mi. Lương
đi qua tôi, những bước
đi chậm rãi. Nàng quay
trở lai với chậu nước
ấm. Tôi ngồi xuống ghế,
cởi giày. Chỉ cần vậy,
nàng ngồi thụp xuống,
xắn tay áo và tháo bít
tất cho tôi, nhúng chân
tôi xuống nước. Những
ngón tay nàng mơn
man lên gan bàn chân
tôi thật dễ chịu. Nàng kỳ
cọ cho tôi. Tôi ngã
người ra vì nỗi dịu dàng
thấu suốt lan tỏa khắp
cơ thể.
Thậm chí là tôi và nàng
không ngại ngần khi làm
tình ngay trên chiếc ghế
sô pha này.
Xong xuôi nàng thường
im lặng và đôi khi mỉm
cười một mình. Tôi
không hiểu hoặc cố tình
không chịu hiểu nàng
đang nghĩ gì. Tôi sợ
mệt mỏi. Tôi thích
buông lơi ý nghĩ. Tôi
không còn tò mò về thế
giới của nàng như trước
đây. Có lẽ toàn bộ con
người nàng đã thuộc về
tôi, nên tôi chẳng hơi
sức đâu mà tìm hiểu,
mà lưu tâm. Mặc kệ
nàng. Tôi đi ngủ.
Một cuộc party vui vẻ
chưa từng có khiến tôi
tuy hơi chếnh choáng
nhưng vẫn định thần
được vị trí của một
manager đầy kinh
nghiệm với đại diện đối
tác phía bên kia là cô gái
trẻ trung xinh đẹp tên
Ly. Dường như chúng
tôi đã nói chuyện với
nhau bằng mắt nhiều
hơn. Rất may mắn là
với chiều cao một mét
bảy mươi lăm, chân dài
đến mấy Ly cũng chỉ
đứng đến cằm tôi.
Thậm chí, tôi buông
tuồng đẩy xa ý nghĩ
đến mức nếu muốn hôn
tôi em phải kiễng chân
cơ đấy Ly ạ.
“Em đi bằng gì đến đây
thế?”. Tôi hỏi ướm vậy,
hy vọng là Ly sẽ nhận ra
ngụ ý của tôi là muốn
đưa em về. Kết quả tốt
hơn dự đoán, Ly trả lời
tôi: “Em đi taxi”. Tôi và
Ly ra ngoài khi bữa tiệc
chưa kết thúc. Tôi hào
hứng ở mức độ không
ngờ khi mà suýt nữa
tay tôi huơ lên chạm
vào vạt váy của Ly. Và
tôi nhận ra, Ly thật đẹp.
Như một bức tranh sinh
động.
Tôi đưa Ly về đến tận
cửa sau khi đã trao đổi
một số thông tin về
nhau. Không quên chúc
em ngủ ngon. Tôi chạy
xe về nhà, đứng ngoài
hành lang một lúc, vừa
châm thuốc tôi vừa
soạn một tin nhắn khá
ngọt ngào cho Ly rồi
mới bước chân vào
thang máy bấm nút số
7. Trên đó, Lương đang
đợi tôi.
Cửa không khép, nàng
vốn bất cẩn. Muộn thế
này. Nhưng tôi không
làu bàu trách cứ. Có lẽ
tôi đang hưng phấn về
cuộc gặp gỡ với Ly. Tôi
đi thẳng vào nhà tắm,
chợt nhận ra đây là lần
đầu tiên tôi nghĩ đến
người con gái khác
ngoài Lương, sau một
năm sống chung với
nàng. Hoàn toàn không
day dứt.
Lương đang cầm trên
tay một thỏi son, nàng
quệt ngang môi, một cử
chỉ hồn nhiên dễ thương
không tưởng tượng nổi.
Thi thoảng nàng vẫn
thế. Dù nàng buồn bã và
ủ dột nhiều hơn. Tôi
không đợi nàng sấy tóc
cho mình mà tự làm.
Lương tiến đến tủ quần
áo lấy ra một chiếc váy
đầm màu tím sẫm.
Nàng định đi đâu thì
phải. Nàng rất ít khi đi ra
ngoài. Tốt nghiệp đại
học, Lương không đi
làm mà ở nhà viết sách.
Nàng đang tập trung
viết cho xong cuốn tiểu
thuyết cho nhà xuất
bản. Nhưng sao nàng
không nói với tôi một
lời. Phải chăng nàng bắt
đầu nghĩ tôi tự do thì
nàng cũng cho mình cái
quyền đó.
Tôi bật ti vi, không nhìn
nàng. Lương xỏ giày,
những lọn tóc xoăn lõa
xõa xuống ngực khiến
tôi xao động. Tôi tiến
đến ghì lấy nàng và bắt
đầu hôn.
Lương đáp lại tôi nồng
nhiệt, nàng cắn khẽ tai
tôi: “Anh ngủ đi, em ra
ngoài một chút”. “OK”.
Không thể lãnh đạm
hơn thế. Tôi để nàng đi
tự nhiên.
Lương là người dễ dàng
thỏa hiệp. Hoặc nàng
hiểu tôi.
11 giờ đêm. Nàng gặp
ai? Không phải đám bạn
văn chương bỗ bã nốc
rượu hút thuốc như
điên thi thoảng lại đến
đây kiếm nàng đấy chứ.
Tôi biết rõ nàng luôn giữ
khoảng cách nhất định
với họ. Mẹ nàng ở xa,
không thể về Việt Nam
một cách đường đột
vậy, và cũng không có lý
do gì khả dĩ để 11 giờ
đêm, nàng đi ra khỏi
phòng. Như thế này.
Tôi xỏ giày, vừa đưa
tay kéo cánh cửa thì
chuông điện thoại rung
lên. Ly gọi. “Anh đã ngủ
chưa?”. “Anh chưa.
Không hiểu sao, anh
cảm thấy khó ngủ quá”.
Đầu óc mụ mẫm cộng
với men rượu bốc lên
đầu khiến tôi không
nghĩ ra được câu nói
nào hay ho hơn câu đó.
Thì thôi em nghĩ sao
cũng được, cho là tôi vì
choáng ngợp trước sự
sắc sảo, vẻ đẹp kiêu sa
của em mà không ngủ
được thì cũng đáng
thôi.
Ngay lập tức, ý nghĩ
kiếm tìm Lương vụt
tắt. Giữ phép lịch sự, tôi
tắt điện thoại rồi gọi lại
cho Ly. Chúng tôi trò
chuyện cùng nhau gần
một tiếng đồng hồ. Rồi
tôi thấy chỉ còn mình tôi
nói và hình như Ly đã
ngủ thiếp đi trong tiếng
thủ thỉ dịu dàng của tôi.
Nhưng tôi không buồn vì
điều đó.
Tỉnh giấc, tôi đã thấy
Lương ngồi bên máy vi
tính. Nàng đang chăm
chú gõ chữ, tóc vấn cao
để lộ cái gáy trắng nõn.
Như không hề có gì xảy
ra.
“Đêm qua em đi đâu
thế?”. Tôi khó lòng kìm
chế trong trạng thái cực
kỳ tỉnh táo. “Em đi bar.
Đã lâu rồi…”. Tôi không
quên là chúng tôi đã
quen nhau ở một quán
bar. Nhưng từ hôm đó,
em đã hứa với tôi sẽ
không đến đó một mình
nữa nếu tôi muốn.
Tôi vùng vằng ném
chiếc gối lên tường.
“Hôm nay chủ nhật, sao
anh không ngủ nữa cho
đỡ mệt?”. “Mệt cái con
khỉ!”. Tôi bắt đầu cáu
kỉnh. Lương im lặng tiến
tới gấp tấm chăn nhàu
nhĩ trở nên vuông vắn
với một thái độ nhẫn
nại không ngờ. Tự
nhiên, trào lên trong tôi
một cảm giác xa lạ đầy
hoài nghi. Rằng tôi và
nàng đã không còn tự
nhiên như trước nữa.
Tôi đã không ghen
tuông gìn giữ lấy nàng
khi nàng đi khỏi. Mà tôi
chỉ bực bội nhưng không
giải thích nổi vì sao.
Tôi còn yêu nàng
không?
Hay có những ngày tôi
đi làm đến tối mịt mới
về, không đụng đũa đến
mâm cơm nàng bày
sẵn, tôi lên giường ngủ
một mạch chẳng thiết
đến cảm giác tay nàng
nắm chặt tay tôi.
Và nếu không nhầm thì
tuần vừa rồi, chúng tôi
không chạm vào nhau.
Ngoài một nụ hôn khá
suồng sã từ phía tôi?
Hay có đêm tôi ở lại nhà
thằng bạn thân nhậu
hết chai vodka rồi chẳng
muốn về. Vì nếu về thì
ngại quá phải nghe
những lời trách cứ từ
phía nàng? Và vì chắc
chắn cả đêm nàng sẽ
gọi điện hỏi tôi ở đâu
nên tôi tắt máy.
Tôi đã quen được với
sự ràng buộc từ phía
nàng. Hay là không thể,
khi mà thời điểm này
tôi lại bắt đầu thèm
cảm giác được tự do
đến thế?
Nói ra điều đó, có tàn
nhẫn lắm không?
“Em sẽ ra đi, bất cứ khi
nào anh muốn“. Lương
thì thào trong tiếng gió
thoảng. “Anh có bao giờ
nghĩ đến cảm giác của
em không?“.
Tôi tắm gội, thay đồ,
xịt một ít nước hoa lên
cổ áo rồi xuống phố.
Không quên mang theo
laptop. Tôi chạy xe đến
“Nắng Sài Gòn” và gọi
điện cho Ly. Ly hẹn tôi
ba mươi phút nữa sẽ
xuất hiện. Trong thời
gian chờ đợi, tôi sẽ vào
mạng checkmail, lướt
qua tin tức.
Quả thật Ly là người
khá đúng hẹn. Tôi và Ly
cùng ăn sáng, cười đùa
vui vẻ như một cặp tình
nhân gắn bó. Tôi đã
nắm tay và hôn lên tóc
em. Ly đón nhận rất tự
nhiên.
Chúng tôi trò chuyện sôi
nổi. Buổi sáng tinh khôi
ở bên em khiến tôi
thanh thản. Sau đó, tôi
đưa em đi ăn cơm trưa
và cả hai đều không
muốn rời nhau. Tôi đọc
được ánh mắt Ly
những xúc cảm khó tả.
“Em có muốn nghỉ ngơi
một chút cho đỡ mệt
không?”. Ly im lặng.
Chúng tôi vòng xe vào
con đường có rất nhiều
khách sạn. Cả hai cùng
cảm nhận điều gì sẽ xảy
ra. Chúng tôi hòa hợp
khá nhanh. Ly tỏ ra nồng
nhiệt. Và tôi cũng vậy.
Nhưng trong giây phút
ấy, giây phút mà tôi
tưởng mình gần gũi với
Ly đến thế, gương mặt
Lương phảng phất hiện
ra, đôi mắt u buồn của
em khiến tôi không thể
không xa xót. Giống như
một sợi dây thiêng liêng
nối liền giữa tôi và em
đã đứt thành từng
mảnh nhỏ không thể nối
lại. “Anh buồn gì vậy?”.
Ly châm hai điếu, một
cho em, một cho tôi. Tôi
đưa tay lùa sau gáy
em, lắc lắc đầu. Ly đưa
tay bứt những cánh hoa
trên bàn nước: Anh
không được thoải mái
lắm. Phải không? Điều gì
đang xảy ra trong cuộc
sống của anh? Đừng
giấu em”. “Không, thật
mà”. “Mình về đi anh”.
Tôi không thuyết phục,
cũng không giữ nổi Ly.
Vì nếu ở lại thêm, có lẽ
tôi sẽ không thể giấu Ly
về Lương. Có lẽ tôi sẽ
kể cho em nghe, dù tôi
phải nhận những cái tát
từ phía em.
Ly là người nhạy cảm.
“Anh không phải đưa
em về. Em sẽ gọi taxi”.
“Em sao vậy?”. Tôi bắt
đầu mệt mỏi. “Em phải
đi công chuyện. Anh
đừng lo cho em”.
“Không, anh sẽ đưa em
về?”. Tôi cố gắng tỏ ra
cương quyết. Ly rút
điện thoại ra gọi. Tôi
chợt nhận ra, cô gái
trước mặt tôi đây
không phải là Lương
mẫn cảm yếu đuối, mà
là một Ly mạnh mẽ và
độc lập quyết làm
những gì em muốn. Liệu
tôi có thể tìm được
một sự bình yên an
toàn tương đối với em
không?
Cũng khoảnh khắc đó,
khoảnh khắc nhìn Ly
bước lên taxi vẫy chào
tôi qua ô cửa kính, tôi
đã không tin mình sẽ
còn gặp lại em.
Tôi trở về nhà, tâm
trạng trống rỗng. Đứng
mãi trước căn hộ của
mình, giơ tay ba lần mà
tôi không thể gõ. Đúng
lúc đó Lương bước ra,
trên tay xách va li nặng
trĩu, nhìn thấy tôi chân
nàng hơi khụyu xuống.
Tôi sừng sững chắn
ngang trước mặt. Và
lần đầu tiên, tôi nhìn
thấy những giọt nước
mắt của mình rơi xuống
tay nàng. Nhưng nàng
đã rụt lại. Và lách qua
tôi. Đi thẳng. Tôi những
muốn chạy theo kéo
nàng lại, thậm chí có thể
quỳ gối xuống mà níu
kéo van xin chẳng ngại
ngần. Tôi tin nàng sẽ ở
lại bên tôi. Nhưng tôi bất
lực. Tôi buồn bã. Tôi
cuồng dại. Tôi chỉ biết
trân trân nhìn theo nỗi
ràng buộc êm ái đang đi
khỏi thế giới tự do của
tôi, khuất dần và mất
hút sau cánh cửa thang
máy vô tình kia đang từ
từ khép lại.
sao laj nv .the end nhah woa .dug la dt
Ly va luog la??? Hay pjt quy' trong nhung j mjh dag co' đưng đê den' luc' mat' dj ruj ms pjt quy' trog.
Y ngja lem. La 1 pai hoc cho k chj rieg toj ma cho tat ka m.n
Nhung j tuong chung la cua mjnh maj2 nhung k phaj,vuot wa joj han xe danh mat nhung j ma mjnh da co va xe k bao jo co laj dc nhu luc truoc nua.