Ta tên là Phán mọi người đều gọi là THẦY PHÁN.Biệt tài là Bói Bài Tây 52 Lá" Hôm nay em trốn học."
- anh nhắn tin cho nó.
“Sao anh biết?" - nó rep
lại.
“Em đi đâu”?
“Megastar. Hôm nay ra
phim mới. Em đi với
mấy đứa lớp mà. Hôm
nay trốn tập thể chứ có
phải mình em đâu ”
“Em giỏi nhỉ. Có biết
đang là thời điểm nước
rút rồi không? Còn mấy
tháng nữa là thi Đại Học.
Hả?”
“Em xin lỗi. Hì hì”
Mỗi lần làm gì sai, nó
đều le lưỡi mà nói câu
xin lỗi. Và nó biết mỗi lần
như vậy anh đều tha
thứ. Nhưng dường như
là nó đã nhầm. Nhầm
một cách tệ hại.
" Nếu muốn tìm 1 người
lập lại kịch bản khoảng
thời gian này năm ngoái
thì cứ việc." - anh nhắn
lại chỉ có vậy, nhưng nó
biết anh đang giận. Nó
chợt sợ, chợt đau đến
buốt tim.
" Đúng là em đi tìm
nhưng không phải là tìm
người thay thế. Em chỉ
muốn... chỉ muốn..." - nó
viết dang dở nhưng rồi
chẳng viết nữa. Nó xóa
đi.
" Em xin lỗi. Chồng ơi ...
Em buồn ngủ lắm rồi. Mai
chồng gọi em dậy nhá.
Em biết em hư rồi ạ.
Chồng tha lỗi cho em
làm phúc. Hí hí … ~ ..."
“Em đã xin lỗi bao nhiêu
lần rồi? Anh không thừa
lỗi cho em xin mãi đâu!
Thực ra trong mắt em,
anh là cái quái gì vậy?”
Nó bàng hoàng. Anh giận
đến thế sao? Anh nổi
cáu với nó sao? Chỉ vì
một chuyện bé tẹo teo
con kiến này hay sao?
Chưa bao giờ anh dám
nặng lời với nó. Bởi nó
chỉ là một đứa trẻ con,
chính nó đã nói với anh
điều này trước khi nhận
lời yêu anh. Anh biết,
anh bảo vì yêu nó, anh
chấp nhận hết. Và vì
thế, anh sẽ cố gạt cái
tự trọng sang một bên,
đè cái sĩ diện xuống
ngàn nghìn mét đất,
làm mọi việc khiến nó
vui, để yêu nó. Ừ thì lớp
12, nó ý thức được tầm
quan trọng của việc học.
Ai bảo nó đã mạnh
mồm tuyên bố: “Sau
này em sẽ đi làm nuôi
anh” … Nhưng anh phải
hiểu, sau những áp lực
học hành ấy, nó cần
chút thời gian thư giãn
chứ. Anh chẳng tâm lí
thì thôi, lại còn không
biết thương, biết nghĩ
cho nó. Nó đã xuống
nước xin lỗi, anh còn
làm mình làm mẩy. Cục
tự ái chẹn ngang cổ
họng, đắng ngắt. Nó
điên cuồng miết những
ngón tay nhỏ xinh trên
bàn phím điện thoại :
“Thế bây giờ làm sao?
Chơi hay nghỉ ?”
“Em bỏ ngay kiểu ăn nói
hỗn hào ấy đi!”
À ừ. Nó lồng lộn :
" Được thôi. Chúng mình
chia tay đi. Xin lỗi vì em
yêu anh! "
…
Trước khi gặp anh. Nó là
một con bé ngỗ ngược.
Mải chơi, lười học, quậy
phá, đành hanh … Hội tụ
đủ những thói hư tật
xấu của một đứa trẻ
“không thuộc 5 điều Bác
Hồ dạy”. Một lần, thừa
lúc bà chị gái đang say
“Giấc mơ trưa”, nó
“****” luôn con xe
không biển mới mua còn
bóng loáng màu sơn của
bà ý để rồi “như mây
xuống phố”. Lớ ngớ thế
nào lại quệt ngay vào
“thằng cha mặt thộn” là
anh, đang trên đường
đi lấy tài liệu cho công
ty. Nó hoảng hồn, nghĩ
bụng kiểu gì cũng ăn
một tràng giang đại hải
từ “nạn nhân”, vớ vẩn
còn phải đền cho “lão”
nữa ấy chứ. Đang định
mở miệng: “Anh ơi em
đi vội không mang tiền,
anh cho em xin lỗi…” Thì
đã thấy “lão” lù lù trước
mặt, nhìn nó bằng ánh
mắt lo lắng :
- Anh xin lỗi, có sao
không em?
Nó tròn mắt, nghĩ
thầm :
- Ô hô … Thời thế đảo
điên rồi…
Đấy. Thế là quen. Ít lâu
sau thì yêu. Yêu nhau
nhiều lắm.
Anh – bằng tất cả suy
nghĩ của một người lớn
hơn 6 tuổi, yêu nó tha
thiết. Nó – đã có bằng
cử nhân mẫu giáo, và
tính cách thì cũng chỉ
xấp xỉ hơn các em mẫu
giáo một tẹo. Anh đang
cố gắng làm gia sư cho
cái bản chất của nó dần
dần đến cấp I, cấp II,
cấp II và lên được Đại
học luôn thì tốt! Nhờ
anh và tình yêu của anh,
nó đã thay đổi rất nhiều.
Chịu khó học hành, biết
suy nghĩ chín chắn hơn,
vâng lời, lễ phép … Có lẽ
bố mẹ nó cũng phải biết
ơn anh lắm. Cũng vì anh
khéo léo, luôn biết bản
ban nó nhẹ nhàng, đúng
mực … Vậy mà lần này …
Ngày thứ nhất sau khi
chia tay.
- " Anh! Em muốn đi ăn
kem." - Tin nhắn gửi đi.
Nó hoảng hồn vì chợt
nhận ra “Đã chia tay rồi
mà”. Có lẽ việc mè nheo
anh mỗi ngày đã trở
thành cái “thú vui tao
nhã” của nó. Rồi nó dặn
lòng mình, từ từ cũng
sẽ quen thôi …
- " Hôm nay anh bận" -
Giật mình khi thấy anh
rep lại. Ngắn gọn, xúc
tich, “đi sâu vào lòng
người”. Nó cười cay
đắng.
Ngày thứ hai sau khi
chia tay.
Tự thưởng cho mình
một buổi shopping đã
đời. Quần áo, giày dép
lấn át nỗi nhớ anh một
chút. Lúc về nhà lại cồn
cào nôn nao…
Soi gương. Nó nhìn lại
bản thân nó. Lại cười. Nó
tự nhủ với đứa con gái
đang đứng trong
gương:
- Cười gì mà cười? Xem
cái mặt kìa, làm như
hạnh phúc lắm ý!
Ngày thứ ba sau khi
chia tay.
Đi học về, online. Gặp
thằng em nhận quen
trên mạng. 2 chị em thi
nhau chém gió ầm ầm,
cười đổ cả ghế. Thằng
em nhờ nó dạy cách để
cưa … cô giáo dạy Tiếng
Anh. Nó nhiệt tình chỉ
bảo. Chợt nhớ ra ngày
trước cứ cố vun cho
anh với con bé hàng
xóm, còn định giúp anh
“thành đôi thành lứa”
với bé ấy nữa chứ. Thật
may là anh đã không
đồng ý. Lòng nó chợt se
lại …
Ngày thứ tư sau khi
chia tay.
Nó chán thật sự, cũng
chả biết chán gì. Nó đôi
khi vẫn thế. Nằm quăng
quật, dày vò cái điện
thoại. Hết đi ra rồi lại đi
vào, đứng lên rồi lại
nằm xuống. Nó nhớ anh,
quay cuồng đầu óc. Có lẽ
nó sai rồi … Anh mắng
nó cũng vì muốn tốt cho
nó, đâu phải anh ghét
bỏ? Sao lại có thể giận
dỗi anh cơ chứ. Bất giác
nó nghe thấy tiếng anh:
- Có chuyện gì không
em?
- Không!... - nó giật mình
khi nhận ra đã vô thức
gọi cho anh. - À có. Em
đang buồn. Anh hát cho
em nghe nhé.- Nó vẫn
luôn muốn vậy. Muốn
ngồi nghe anh hát để
gột rửa hết nỗi buồn
của nó.
- Ừ. Vậy đợi anh ra ban
công nhé!
Nó to mắt khi thấy anh
chả gắt lên với nó chút
nào như nó đã tưởng
tượng.
- Dạ! Thôi ạ ... Anh ngủ
đi. - Nó tắt máy.
Ngày thứ năm sau khi
chia tay.
Hôm nay nó không đi
học. Cũng không làm gì
cả. Chỉ nằm bẹp trên
giường. Chả ai biết
nước mắt nó làm ướt
cái gối. Nó nhớ anh. Nhớ
phát ốm. Nhưng lại
chẳng dám gọi anh như
hôm qua, nó biết anh
đang đi làm.
Ngày thứ sáu sau khi
chia tay.
Sớm ngày ra đã thấy
thằng em nhận nhắn tin
hỏi thăm sức khỏe, “tại
mấy hôm nay không
thấy chị online”. Nó chả
sao cả, bình thường
vẫn thế.
Tin thứ 2 từ thằng em:
" Chị ơi, chị có yêu em
không? Hì hì"
Nó lặng thinh. Sống mũi
cay cay. Trước kia hình
như cũng có người hỏi
nó câu này. Lục lọi cái
mớ hỗn độn tạp nham
trong óc nó, tất cả
những vui buồn của nó
đều do anh tạo nên. Vậy
mà nó lại đòi chia tay
trong khi công việc của
anh bộn bề, vẫn không
quên dành nhiều yêu
thương cho nó. Nó thấy
mình ích kỉ.
Ngày thứ bảy sau khi
chia tay.
- Anh ơi.
- Sao nào?
- Em đang ở dưới nhà
anh.
- Đợi anh xuống.
Anh vội vã chạy ra mở
cổng. Như sợ đợi lâu
chút nữa thì nó sẽ biến
mất mãi mãi. Nó đứng
đó. Mắt mũi đỏ tưng
bừng. Vừa thấy anh, nó
chợt òa khóc. Anh bối
rối ôm nó vào lòng :
- Sao thế này? Ai bắt
nạt em?
- Anh ơi …! – Nó mếu
máo – Em xin lỗi … Em
sai rồi … Huuuuhhuuhh…
Anh phì cười, xoa đầu
nó :
- Ừ ừ … biết rồi … Nín đi
không hàng xóm người
ta lại tưởng anh đánh
em bây giờ …
Nằm gọn trong lòng
anh, ấm áp. Nó thủ thỉ :
- Chồng ơi!
- Hả?
- Hát cho em nghe
điiiiiiiiiiiiii…
- Bài gì nào?
- Yêu lại từ đầu.
- Nhưng anh hát không
hay.
- Chả sao cả.
- Ukm thì hát.
Anh hát không hay, chả
hay tí nào luôn mà nó
vẫn cười toe. Nó cắt
ngang lời anh hát.
- Anh! Em xin lỗi.
- Vì gì nào?
- Vì em yêu anh.
- Vẫn yêu chứ.
- Dạ vẫn.
- Thì về bên anh đi.
- Dạ vâng.
- Không đi lang thang
như mèo hoang nữa
nhé. Anh cho uống sữa
là phải uống hết. Anh
hát thì phải bịt lỗ tai vào
mà ngủ nghe chưa...
Nó xị mặt :
- Ứ …
Anh lườm yêu, bắt
chước điệu bộ của nó :
- Này …! Thế bây
giờ..chơi hay nghỉ ?
Nó lè lưỡi tinh nghịch.
Lát sau :
- Hì hì. Anh này …
- Sao nữa?
- Anh vẫn yêu em chứ ?
- Biết rồi còn hỏi …
- Không! Anh nói cơ …
Ui. Lam l0g\ ng kam? dog day. U0c ji t/y kua t kug dk nku z.hjx
Y ngja phet
1ty đúg như trog chuyện.
Co pan gjrl nao mun dk y chug tinh nhu ho k.hjhj.m ne.pm m nhe.01643117610
Ui dug la cuok tjh chet dj sog laj.Thoi pjo k pit co may moi tjh nv nua day?
Hax
cog nhan 2 ng nay ju nhau kjnh khung? lun ,say dam' woa' .
Mk uok j dk nku ho
Uj.Uok rỳ.tjh ju tre k0n d0j vs ng cgaj.j0g mjh nkug m laj k dk hp nvax.nản.bjo lam j k0n cu0k tjh nvax nkỉ?
Rat hay
Chon hk la 1 loi sai that te haj .nhug doi khi phai nhu vay thi chug ta ms la hk sjh.sjh vien chu
Toj tjn ty nw van ton taj dau do tren the gjan nay.
Gja mjh dc nhu ho
Ko cam? D0ng lam
huhu2.jog mk gay truok wa.