Ta tên là Phán mọi người đều gọi là THẦY PHÁN.Biệt tài là Bói Bài Tây 52 LáAnh mướn nhỏ làm
người yêu. Tình phí là
những gì nhỏ muốn. Anh
chỉ cần nhỏ luôn đi bên
Anh khi Anh cần.
Anh mướn nhỏ làm
người yêu. Bảo nhỏ rằng
đừng bao giờ khóc
trước mặt Anh, Anh rất
ghét con gái mè nheo.
Đó là luật của chủ nhân.
Nhỏ câm lặng.
Anh mướn nhỏ làm
người yêu. Bao trăn trở
Anh trút vào nhỏ. Nỗi
buồn – sự thất vọng – …
tất cả nhỏ đều phải im
lặng gánh chịu.
Anh mướn nhỏ làm
người yêu. Trá hình thôi
nhỏ à, nhỏ đâu có quyền
được khóc lóc, chất vấn
khi thấy Anh đang đi
bên người khác.
Anh mướn nhỏ làm
người yêu. Hả hê với sự
dày vò lên tinh thần và
thể xác nhỏ. Rồi vứt vào
mặt nhỏ những đồng
tiền mùi mới. Nhỏ cặm
cụi xếp từng tờ.. từng
tờ.. đặt vào ngăn tủ
nhỏ. Trong căn nhà Anh,
chỉ duy 1 ngăn tủ đó là
nhỏ được quyền sở
hữu. Anh chưa hề –
đụng vào nó.
Anh hơn nhỏ 8 tuổi. Anh
đã đi làm. Còn nhỏ – 1
con nhóc học sinh cấp 3.
Chỉ là công cụ cho Anh
giải sầu. Đồng ý làm
người yêu mướn của
Anh trong 1 lần nhỏ vô ý
chạm vào Anh. Lời đề
nghị khiếm nhã :” Cô có
muốn làm người yêu
mướn của tôi không?
Tình phí là những gì cô
yêu cầu”. Nhỏ khẽ ngỡ
ngàng và uất ức. Dù gì
nhỏ cũng là con nhà
danh giá mà. Nhưng đôi
tay nhỏ đã gọn ghẽ
trong đôi tay rắn chắc
kia. Và thế là nhỏ từ bỏ
gia đình. Đứa con gái
sống vì tình yêu nhục
thể và tiền bạc. Anh hay
bảo thế khi nằm kế nhỏ.
Nhỏ chỉ cười.
Có lần, Anh dẫn 1 cô gái
khá hấp dẫn về nhà.
Phút đầu, nhỏ ríu rít
như con chim non khi
nghe tiếng xe Anh. Phút
thứ hai, nhỏ yếu đuối
thấy vòng tay người
con gái ấy siết chặt eo
Anh. Phút thứ ba, nhỏ
lại câm lặng như ngày
thường. Bàn ăn – bày
sẵn hai phần ăn. Anh và
người con gái kia bình
thản gắp thức ăn cho
nhau. Nhỏ đứng đó, như
một con giúp việc.
Nhưng nỗi đau lớn nhất
của nhỏ, là thấy Anh dịu
dàng bế cô gái ấy lên
những bậc tam cấp. Mỗi
lần Anh về, nhỏ phải làm
đủ chuyện. Sau đó nghe
một mệnh lệnh duy
nhất. “Nhanh lên”.
Hôm nay, nhỏ được
một người bạn mời đi
chơi. Là một bạn nam.
Nhỏ soi mình trong
gương. Chợt nhận ra,
đã lâu rồi không trang
điểm, đã lâu rồi không
tiệc tùng, cũng lâu lắm
rồi nhỏ quên mất những
lá thư của tuổi học trò.
Nhỏ khẽ mỉm cười. Cất
vội lá thư đó vào cặp.
Rảo chân về ngôi nhà
đó, nơi có một người
luôn cay nghiệt với nhỏ.
Nhưng dẫu sau, nhỏ vẫn
phục dịch và tôn thờ.
Tối đó, Anh về sớm
hơn mọi khi. Khẽ liếc
nhìn bàn học đủ sắc của
nhỏ, A dừng lại nơi lá
thư đang dở. Nhíu mày.
A khinh khỉnh:” Biết yêu
rồi sao. Tôi không cấm.
Nhưng cô đừng nên dẫn
bạn trai về nhà và lên
giường của tôi nhé. Tôi
không phải người bố tốt
chiều con gái đâu”.
Nhỏ ngồi thụp xuống
ghế. Có thứ nước gì đó
ấm nóng nhỏ giọt lên lá
thư.
Hai tháng sau. Nhỏ nhận
được tin nhắn của ba
mẹ. Ba mẹ nhỏ sắp về
rồi. Cuộc sống tự lập của
nhỏ kết thúc. Và tiểu
thư sẽ trở về là tiểu
thư.
Nhỏ biết sắp phải xa
ngôi nhà này rồi. Xa cái
kẻ nhỏ đã gắn bó hơn 1
năm qua.
Hôm nay là ngày nhỏ đi.
Nhỏ đã nói với Anh từ 2
tuần trước rồi, nhưng A
lặng im. Nhỏ thôi không
nói nữa. 9h tối, nhỏ lau
nước mắt, đứng dậy.
11h tối nay ba mẹ nhỏ
xuống sân bay, phải làm
một bữa tiệc đãi ba mẹ
thôi.
9h30′. Anh tất tả chạy
về, vừa đi Anh vừa rủa
thầm những công việc
hôm nay sao bộn bề
thế, ông sếp khó tính
quá đỗi và những cô
nhân viên vây lấy Anh
không một chút tự
trọng. Khác hẳn với
người con gái của Anh,
cô chỉ bên Anh khi Anh
cần.
Anh bấm còi xe inh ỏi,
nhưng không thấy bóng
dáng quen thuộc ra
chào. Anh chột dạ “chắc
cô bé đang ngủ, hay
đang khóc, hay là đang
nấu ăn cho mình”. Anh
tra chìa khóa vào cửa.
Cửa mở tung. Mùi hoa
oải ùa vào. Chưa biết
nhỏ đã đi chưa, nhưng
sự lạnh lẽo của ngôi nhà
làm lòng Anh se lại.
Anh chạy khắp nơi. Gọi
tên nhỏ đến khản cổ. Rồi
Anh bất lực nhìn lá thư
với nét chữ nghiêng
nghiêng màu tím quen
thuộc. Nét chữ đẹp đến
mức Anh luôn tin tưởng
giao cho nhỏ những báo
cáo tay của mình. Sao
bây giờ, nét chữ ấy
nhòe nhoẹt đến thế.
Nhỏ chỉ ghi một dòng
ngắn ngủi “Anh hãy mở
ngăn tủ của Em ra, đó là
những gì thuộc về Anh”
Anh hồi hộp, run rẩy
không dám mở. Mùi trà
hoa cúc thân thương từ
hộc tủ tỏa ra, khiến Anh
mơ hồ nghĩ rằng nhỏ
đang trốn Anh trong đó.
Nhưng chỉ là một cái túi
thơm có mùi trà hoa
cúc mà nhỏ hay mang
theo bên mình thôi. Anh
vỗ nhẹ vào đầu, nhỏ
khiến Anh ngớ ngẩn đến
thế sao.
Đập vào mắt Anh là xấp
tiền mới tinh. Một quyển
nhật kí màu hồng.
Trong đó nhỏ viết nhiều
điều, từ ngày nhỏ dọn
về với Anh. Kể ra những
khoản tiền Anh cho nhỏ,
những chi tiêu vặt vãnh
thường ngày của mình.
Anh đếm lại xấp tiền, số
tiền nhỏ chi tiêu chưa
đáng kể là bao trong
tổng số tiền đó. Vậy
hóa ra, thỏa thuận “Cô
cho tình. Tôi cho tiền”
ban đầu của Anh, đã bị
nhỏ phá vỡ rồi sao.
Thật ra, từ đầu đến
giờ, chỉ có nhỏ cho từ
một phía. Anh đau đớn
gọi tên nhỏ. Cái tên mà
suốt một năm qua Anh
chưa hề gọi. Ngoài từ
"con bé" và từ "cô" lạnh
đắng.
Anh tìm nhỏ. Từ hồi
quen nhau đến lúc nhỏ
đi xa khỏi đời Anh. Đây
là lần đầu Anh đón nhỏ.
Một thoáng ngỡ ngàng,
nhỏ chấp nhận lên xe đi
cùng Anh.
” Tại sao Em lại bỏ Anh”
– Anh nói với giọng đau
xót đến cùng cực.
” Em không bỏ Anh. Từ
đầu chúng ta chỉ là thân
phận chủ – tớ” – Nhỏ
thản nhiên đáp trả
” Em quay về với Anh
được không, xin Em..”
” Không. Cuộc sống của
Em đã trở về guồng
quay của 17 năm trước.
Vậy không việc gì Em
phải quay về làm nô lệ
tình cảm cho Anh”
” Anh biết mình đã đối
xử không tốt với Em.
Nhưng Anh biết Em
cũng có yêu Anh mà
đúng không?”
“Yêu Anh? Không! Em
chỉ coi Anh là người để
Em vui chơi trong thời
gian ba mẹ vắng nhà, và
lúc Em bị thất tình thôi”
“A không tin, trong nhật
kí, những dòng chữ yêu
thương đó, không phải
cho Anh thì là cho ai”
“Viết truyện trong
những ngày nhàm chán
bên Anh thôi. Xin lỗi, trễ
rồi. Em có hẹn. Tạm biệt
Anh”
Nhỏ đứng lên bước đi.
Kẹp dưới li nước tờ
100k. Li nước không
đáng giá 100k, lẽ nào
Anh không có tiền trả
cho Em sao nhỏ..!? Rồi..
nhỏ đứng lên, dáng đi
thẳng tắp, đúng với địa
vị một tiểu thư. Có lẽ,
nhỏ chỉ vui đùa với Anh.
Có lẽ chỉ Anh yêu nhỏ.
Anh khóc. Lần đầu tiên
Anh khóc. Đau đớn bật
thành tiếng “Anh không
tin. Anh không tin
những cử chỉ của Em
dành cho Anh là giả dối”
Anh nào có biết, sau bờ
vai kiên cường kia,
những giọt nước mắt
đang chảy tràn trên
khuôn mặt nhỏ.
2 năm trôi qua. Có 1 lần
Anh mở ngăn tủ của
nhỏ, lôi ra cuốn nhật kí
màu hồng kia. Một lần
nữa trong suốt 2 năm,
nước mắt Anh lại lăn
dài. Anh vừa yêu nhỏ
quá đỗi, vừa căm giận
sự vô tình của nhỏ 2
năm trước. Ném cuốn
sổ một cách thô bạo
xuống đất. 2 giây sau,
Anh bước vội xuống
giường, ôm cuốn nhật
kí như người mất trí.
“A xin lỗi, A lại làm kỷ
vật duy nhất của Em
đau rồi. A xin lỗi”. Rồi,
Anh chợt thấy một
phong bì rơi ra từ cuốn
sổ. Trong đó là những
tấm hình chụp đủ hành
động của Anh trong
nhà, nhưng không bao
giờ có một bức Anh chủ
động nhìn ống kính, rõ
ràng là chụp lén rồi. Và
một lá thư gấp đôi.
” V..! Người E yêu
Sau lần gặp Anh nơi ấy.
Em đã biết mình yêu
Anh đến mức nào. Em
chấp nhận lời đề nghị
thô thiển của Anh một
cách trơ tráo. Anh nghĩ
xem, mình là một đôi
không biết xấu hổ đúng
không? Anh à, thời gian
qua.. Em đã nghiệm ra
nhiều điều. Rằng Em là
con ngốc, yêu trong mù
mờ. Và nhiều điều nữa
khiến Em đau lòng.
Nhưng Em cám ơn Anh!
Cám ơn những đêm
vòng tay Anh siết chặt
Em, ấm áp lạ lùng.
Nhưng cho Em trách
Anh một đêm trong 365
đêm khác nha. Cái đêm
Anh đã để Em ngủ ngoài
salon… Anh thật quá
đáng. Đáng ghét lắm.
…..
Em yêu Anh. Hơn chính
cả bản thân mình. Anh
bảo Em là đứa con gái
sống bằng tình yêu
nhục thể và tiền bạc. Em
chỉ thừa nhận một thôi.
Đó là tình yêu nhục thể.
Tuy rằng Anh không
khe khẽ nói rằng Anh
yêu Em. Tuy Anh không
hôn Em nồng nàn.
Nhưng trong vòng tay
Anh yên bình như ru Em
ngủ một giấc không
mộng mị.
Bây giờ Em phải đi rồi.
Em yêu Anh. V..”
Anh đau khổ tột cùng.
Ngửa mặt lên trời cho
nước mắt đừng rơi.
“Đồ ngốc, Em có biết
chụp lén là phạm pháp
không?”. Anh rên khẽ..
như đứa bé bị bỏ rơi…
Anh tìm nhỏ. Thì ra nhỏ
đã định cư cùng gia đình
rồi.
“Cô bé ngốc. Đừng trốn
Anh. Anh sẽ tìm Em
bằng mọi cách. Em còn
chưa đọc được những
dòng nhật kí trên PC của
Anh mà”
” Ngày… tháng… năm…
Lần đầu gặp Em, Anh đã
tin chắc, Em là người
Anh tìm kiếm bấy lâu.
Người vợ bé nhỏ à, A
xin lỗi vì sắp phải thử
tình yêu của Em bằng
những cách cay nghiệt
nhất. Nhưng xin Em,
một năm thôi, hãy hứa
là Em sẽ chịu đựng Anh
1 năm. Sau đó, Anh sẽ
chính thức cho Em đọc
những dòng chữ này.
Vợ tương lai”
” Ngày… tháng… năm…
Ôi.kảm độg wá!!! Hic
Sao chuyen het nhah vay?cau chuyen chag co cuoj j ak.bun wua?
Kon ng đúng là hâm. Khi đã mất đi rồi tkì ms pít hối hận vì đã mất đi 1ng thực sự yêu mìnk.