Ta tên là Phán mọi người đều gọi là THẦY PHÁN.Biệt tài là Bói Bài Tây 52 LáHắn với tay lấy cái điếu
cày, hít một hơi thật
sâu, cái điếu phả ra
tiếng kêu sòng sọc,
sòng sọc rồi ngân dài
theo riếng rít của hắn.
Hắn ho sụ sụ, dạo này
hắn thấy sức khỏe
không ổn.
Có khả năng một bộ
phận nào đó trong bộ
máy nuôi dưỡng cái
hình hài xác xơ, tiều tụy
của hắn đang gặp trục
trặc. Thi thoảng còn
thấy đau chỗ này, chỗ
kia nhưng thây kệ, hẵn
cũng ngấp nghé ngũ
tuần, cái tuổi mà với
hắn thì dẫu có làm sao
cũng chẳng mấy quan
trọng. Chết là hết.
Nhưng nếu hắn mà chết
thì ai trông nom thằng
con hắn, nó mới học lớp
tám..
Cái thằng mất dạy,
cứng đầu. Ngày bé nó
đâu có thế. Nó ngoan,
thông minh lại học giỏi.
Vậy mà giờ nó học ở
đâu cái trò ăn trộm ăn
cắp, nó học theo hắn
đánh lô đề, học chúng
bạn chơi game, điện tử.
Đã bao lần hắn phải vác
xe đi tìm, cái roi mây
trên tay hắn vụt tới tấp
trên da thịt nó, vụt
nhiều đến nỗi oằn hẳn
sang một bên. Hắn cột
cả cái dây thừng vào cổ
tay nó rồi buộc vào đuôi
xe đạp kéo nó chạy bộ
dọc đường về. Vậy mà
thằng con hắn chẳng
kêu ca nửa lời. Đúng là lì
lợm như con mụ vợ
hắn..
- Mày không thương
*** hả con? Mày không
thương bố thì cũng phải
thương lấy cái thân
mày chứ...Rồi mày tính
đi ăn trộm ăn cướp cả
đời hả con?
- Ăn trộm ăn cướp cũng
được, không còn ăn
cướp được nữa thì tôi
sẽ lấy một người vợ
làm gái điếm như ông....
- Thằng mất
dạy...láo...tao giết mày..
Hắn gằn giọng, máu
trong người hắn sôi
sùng sục, đầu nóng như
cái chảo nung...hắn vụt
tới tấp cho hả cơn giận.
Mặt hắn nhăn nhúm lại,
hắn cố kìm lại cơn đau,
không cố thì chắc hắn
khuỵu chân rồi khóc
ròng trước mặt thằng
bé.
Máu ở chân thằng bé
tóe ra. Hắn xót, xót
thằng con hắn, xót cho
cả hắn. Cuộc đời hắn
sao trần trụi, loang lổ
những vết là vết. Hắn
hận đời, hận hắn, hận
cái kiếp nghèo, hận cả
mụ vợ hắn đã ngoại
tình, đã làm đĩ còn bày
đặt tình người, còn gửi
tiền về chăm lo cho bố
con hắn, còn xây nhà
cho bố con hắn ở...
Mụ vợ hắn đẹp lắm.
Ngày hai người còn
đang tìm hiểu đã bị gia
đình hai bên phản đối. Vì
nhà hắn nghèo nhưng
gia giáo, nhà vợ hắn thì
không nề nếp, mấy đời
làm đĩ nhưng gia đình
vợ lại chê hắn già, hơn
vợ hắn đến một giáp.
Nhưng hắn vẫn quyết
tâm lấy vì hắn thấy vợ
hắn chẳng đến nỗi nào,
đâu phải gia đình làm đĩ
thì mặc nhiên vợ hắn
cũng phải làm đĩ.
- Anh sẽ không hối hận
khi lấy em chứ?
- Còn em? Em có hối hận
khi lấy anh không? vừa
già vừa nghèo...
- Hi..em không hối hận.
Nghèo mà có tình..già
mà có sức khỏe thì em
không sợ nghèo
- Là em nói đấy nhé
Lúc mới lấy nhau, vợ
chồng hắn hạnh phúc
lắm. Cơm rau với đậu
phụ thôi mà sao vẫn
thấy ấm cúng, vui vẻ.
Hắn làm ở bên văn hóa
xã. Nhưng rồi vì tính
hắn thẳng, không chịu
được cái bất công, chèn
ép, không chịu lụy ai nên
người ta cho hắn "về
vườn" sớm. Còn chẳng
được ăn lương. Cầm
tháng lương cuối cùng
về cùng vài đồng trợ
cấp, hắn trở thành
thằng thất nghiệp từ
đấy. Làm bạn với mấy
sào ruộng, được mùa
không sao, mất mùa là
cả nhà hắn lao đao. Rồi
vợ hắn lại sinh con. Bao
nhiêu việc phải lo.
Hắn loay hoay không
biết phải làm gì, không
biết phải đối phó với cái
đói, cái nghèo ra sao.
Hắn tính đến chuyện đi
nước ngoài làm ăn. Vốn
thì vay ngân hàng.
Nhưng đi khám sức
khỏe người ta lại kêu
hắn thấp, gầy quá
không đủ điều kiện để
sang đó làm. Hắn lại về
vườn. Vợ nhìn hắn xót
xa.
Hắn lại quyết định lên
miền ngược một
chuyến. Hắn có người
bà con trên đấy. Nếu
thuận lợi thì hắn sẽ dẫn
cả vợ con lên. Nhưng lên
rồi hắn lại phải trở về vì
hắn không thích nghi
được với chốn rừng
thiêng, nước độc, không
bệnh xá, trường học
cũng xa xôi..
Khi trở về, hắn thấy mọi
người bàn tán, nhìn hắn
bằng ánh mắt tò mò,
thương hại. Hắn cũng tò
mò. Có câu nói với theo:
- Đúng là cái số sinh ra
làm đĩ thì sớm muộn gì
cũng làm đĩ..
Hắn nóng mặt. Chạy
thẳng về nhà. Thấy vợ
hắn đang ngồi ôm con,
mặt mày thâm tím,
mắt còn đỏ hoe, đỏ như
máu trong người hắn
đang dâng ngập lòng.
Hắn cố kìm nhưng giọng
hắn đanh lại.:
- Có chuyện gì...chuyện
gì đã xảy ra..
-....
- hắn rúm ró. Khóc
không thành tiếng.
Tiếng nói lí nhí cố bật ra
nơi cổ họng
- Em xin lỗi..xin lỗi
anh...nhưng con đói...nhà
không còn đồng tiền
nào....
- Cô...Cô...ra khỏi nhà
tôi...Cút...cút ngay...
Hắn đau, mắt hắn long
lên sòng sọc. Vợ hắn
chạy tới quỳ dưới chân
hắn...
- Anh ơi..đừng...đừng
đuổi em..anh thương
em..tha cho em....nhà
mình hết sạch gạo,sạch
tiền rồi anh à...
Hắn khựng lại. Miệng
hắn đắng ngắt. Đau
đớn, xót xa. Cái đau của
thằng đàn ông không lo
được cho vợ con có nổi
một bữa cơm đạm bạc.
Hắn hất tay vợ ra, đẩy
cô vào góc tường. Rồi
im lặng mang chai rượu
ra ngoài hiên ngồi. Rít
từng hồi thuốc lào...sòng
sọc...rồi lại ho sụ sụ...
Sau lần ấy. Mặt hắn chai
lì, chẳng nói chẳng rằng.
Hắn mặc cho vợ hắn
muốn làm gì thì làm.
Nhưng cô cũng chỉ
quanh quẩn ở nhà. Dáng
vẻ lầm lũi, sợ sệt..Hắn
không mảy may nhìn cô.
Một khoảng thời gian
sau thì vợ hắn quyết
định đi xuất khẩu lao
động. Cô hỏi ý kiến hắn,
hắn buông câu: Tùy cô..
Rồi cô đi Đài Loan. Để lại
thằng con cho hắn nuôi.
Nhà mang ra thế chấp
để vay ngân hàng. Cô
sang đó được 3 tháng
thì bắt đầu gửi tiền về.
Hắn lấy số tiền đó một
phần trả nợ, một phần
nuôi thằng con trai ăn
học. Cô sang đó không
phải lao động mà theo
môi giới, cô lấy một
người chồng Đài Loan.
Thằng bé học giỏi,
ngoan ngoãn, nghe lời.
Cho đến khi nó học hết
cấp I. Nghe đâu đánh
nhau với bạn, rồi mẹ
thằng đó chạy ra quát
nó:
- Cái thằng mất dạy.
*** đi làm đĩ nên không
dạy nổi mày. Tiền làm
đĩ nên mới nuôi ra một
thằng vô giáo dục..Mày
đánh con bà thế này à..
Thằng bé non nớt. Nhận
mấy cái bạt tai, đau
điếng, nó khóc, nhưng
mắt nó tròn vo. Nó
chưa hiểu gì về mẹ nó.
Hỏi bố thì bị quát mắng
nên nó chưa bao giờ
dám hỏi gì thêm. Trong
cái đầu non nớt của nó
cũng không định nghĩa
được "Đĩ" là gì..làm đĩ
là làm gì..nhưng nó cũng
hình dung chắc phải xấu
xa lắm thì bà ta mới xỉ
vả nó như vậy.. Nó tìm
hiểu, nó hỏi mấy anh lớn
tuổi hơn nó nhận được
câu trả lời gọn lỏn:
- Làm đĩ là ăn nằm với
người đàn ông khác
không phải ***, *** rồi
tiền trao tay..cháo múc...
Cả bọn cười lớn. Tiếng
cười kinh bỉ. Thế là nó
hiểu. Nó chán trường.
Nó hiểu nó đang tiêu
đồng tiền từ việc mẹ nó
ngủ với người khác mà
có. Nó sinh hư, nó ghê
tởm, nó không thèm
động đến một đồng tiền
nào. Không có tiền thì nó
đi ăn trộm, ăn cắp..
* * *
Hắn bị ung thư phổi giai
đoạn cuối. Bác sĩ nói sẽ
rất khó qua khỏi. Phải xạ
trị thì mới mong kéo dài
thời gian.
Biết tin, hắn cười
nhạt...nhạt thếch...thế là
hết một đời. Nhưng còn
thằng con. Hắn sẽ
không nhắm được mắt
nếu nó hư hỏng, hắn sẽ
không yên lòng khi nó
còn hận mẹ nó.
Hắn bấm số gọi cho vợ:
- Cô về đi. Tôi bị ung thư
rồi. Chẳng sống được
bao lâu nữa đâu. Nhưng
còn thằng bé. Dù cô có
thế nào thì cô cũng là
mẹ nó. Tiền cô gửi về
tôi gửi tiết kiệm hết
đấy, tôi không động
đến. Cô thu xếp cho ổn
thỏa rồi về..
Nói rồi hắn tắt máy. Tối
về hắn gọi thằng con
vào phòng. Thằng bé
vác cái mặt lạnh tanh
vào:
- Tuấn...bố bị ung thư
rồi...
Thẳng bé mắt tròn xoe,
ngẩng mặt lên nhìn hắn
- Mày không phải ngạc
nhiên. Tao hút thuốc
nhiều thì ung thư là
chuyện đương nhiên rồi.
Chắc mai, ngày kia là
tao chết thôi. Mày
không phải lo ai đuổi
đánh mày nữa. Trôm
cắp thoải mái..
Hắn vừa nói vừa nhếch
mép cười nhạt...đau
xót..Thằng bé vẫn nhìn
hắn trân trân
- Tao nói vậy thôi. Mày
không phải nói gì cả.
Nghe tao nói này. ***
không có lỗi. Lỗi là lỗi ở
cái thằng đàn ông như
tao, bất tài, vô dụng,
không nuôi nổi mẹ con
mày. Để *** phải sang
ấy làm vợ người ta.
Làm điếm xứ người.
Mày thấy xót không?
Mày thấy thằng đàn
ông như tao có đáng
khinh không?
- ...
- Thế nên người mày
hận là tao chứ không
phải ***...Tao gọi *** về
rồi. *** mà thu xếp về
được thì mày thay tao
chăm sóc ***...thay
thằng đàn ông thối nát
như tao lo cho gia đình
này...mày hiểu chưa?
Thằng bé nhìn hắn rồi
khóc, nước mắt lưng
tròng. Nó chưa hiểu hết
những lời bố nó nói.
Nhưng nó thấy trái tim
nó yếu mềm, chưa bao
giờ yếu mềm hơn thế.
Nó khóc dài, nấc nghẹn:
- Bố...bố không được
chết...Con xin lỗi...
- Mày thì có lỗi gì...tao
mới là người có lỗi.
Trước khi chết tao chỉ
có một điều mong muốn
duy nhất là mong mẹ
con mày tha lỗi cho tao.
Mày cố gắng học hành
để sau này báo đáp lại
***. Tao bất lực rồi. Tao
chẳng làm được gì
nữa...Mày giúp được tao
chăm sóc mẹ máy là
tao cũng yên lòng,
thanh thản mà ra đi...
- Bố..Bố không được
chết....
Thằng bé cứ thế khóc.
Nước mắt nó tuôn ra
không ngớt. Lòng hắn
cũng nghẹn lại. hắn
chẳng kìm được nữa.
Hắn cũng khóc:
- Con ơi...Bố xin lỗi...
Nói câu xin lỗi với thằng
con mà giọng hắn lạc
hẳn đi. Hắn khóc, hắn
thấy cuộc đời hắn chỉ
như một con chó không
hơn không kém. Chó
chui gầm chạn, còn hắn,
hắn chui rúc vào váy vợ,
con vợ làm đĩ xứ
người. Chỉ vì hắn vô
dụng mà kéo theo cả gia
đình phải chịu cái nhìn
khinh miệt, dè bỉu của
người đời. Người ta gọi
vợ hắn là con đĩ, gọi
hắn là thằng chồng hèn,
thằng cam chịu, thằng
đổi chác vợ mình lấy
mấy đồng tiền dơ bẩn,
gọi thằng con hắn là
đứa mất dạy, vô giáo
dục. Rồi bên nội, bên
ngoại đều khinh gia đình
hắn, chẳng ai thèm ròm
ngó.
Hắn xót xa, quàng tay
ôm chặt thằng con vào
lòng. Thằng bé đáng
thương, phải chi không
sinh ra trong gia đình
này thì tương lai của nó
dù có không sáng lạn
cũng phải nhìn thấy một
vài tia hy vọng dù là
mong manh. Nhưng
không, nó chưa kịp đưa
tay chạm vào cái vệt
sáng le lói, mong manh
ấy thì ngọn nến hy vọng
kia đã vụt tắt trong
tâm hồn còn non dại của
nó. Hắn thấy mình bắt
lực. Hắn đã từng bất
lực trước cái nghèo, giờ
hắn lại bất lực với chính
hắn, bất lực với cả
thằng con trai độc nhất
này. Hắn chết đi rồi thì
thằng con hắn sẽ ra
sao? Nếu mẹ của nó
không về được thì cuộc
đời thằng bé sẽ thế
nào? Nhìn thằng bé
khóc, nước mắt nước
mũi nó chảy dài, ướt
đẫm cả ngực áo của
hắn, xót xa, cay đắng,
phũ phàng quá....
Hắn như muốn phát
điên, hắn muốn lấy cái
roi mây kia quất tới tấp
vào da thịt, vào cái thân
hình chẳng làm nên trò
chống gì của hắn. Hắn
muốn lấy cả sợi dây
thừng cột tay mình lại,
buộc vào cái xe bò cho
nó kéo hắn lê lết, bê bết
như cái vũng nước ao
tù kia
- Tao ghét mày...tao
ghét mày..
Thằng bé vùng chạy ra
chộp lấy cái điếu cày. Nó
đập liên hồi vào cây
bàng còn trơ gốc. Nước
trong ống điếu bắn tung
tóe ra khắp sân, bắn cả
vào người nó ướt đẫm,
cái mùi chua loét, khai
khắm, hôi hám, mùi ghê
tởm, bệnh hoạn. Hắn
cười lớn. Đúng, mùi ghê
tởm, bệnh hoạn. Nhưng
lại dậy lên sự thèm
sống trong hắn. Hắn
cười ngờ nghệch, cười
mà nước mắt chảy
thành dòng trên khuôn
mặt chằng chịt nếp
nhăn của hắn. Bản năng
sinh tồn trong hắn trỗi
dây. Hắn khát sống...hắn
khát thấy thằng con
hắn trưởng thành, nên
người...
Thằng bé mới 14 tuổi,
từng học giỏi, thông
minh. Vậy mà chỉ sau
hai năm, trái tim nó đã
loang lổ những vết hằn
sâu của lòng thù hận. Nó
hận mẹ, hơi ấm từ vòng
tay mẹ còn chưa cảm
nhận hết. Vậy mà
những gì người ta nói
về mẹ thì nó cảm nhận
rõ rệt, hằn sâu trong
tâm trí. Nó bắt đầu sợ
ánh mắt mọi người, lạc
lõng, lẻ loi giữa chúng
bạn. Rồi nó thu mình lại,
bỏ học, bỏ cả tuổi thơ
trong sáng. Làm bạn với
đêm, làm bạn với tiếng
rít thuốc của bố..
Kí ức của nó là những
đêm dài thu lu ngồi
trong bóng tối, khóc
không thành tiếng.
Những trận đòn làm
chân nó tê cứng. Cố
gắng nín thinh, chai lì rồi
đêm về lại vỡ òa, nhức
nhối..
Kí ức của nó là những
đêm đi ăn trộm cùng
thằng Tây. Không dám
trèo tường theo thằng
đó vào nhà người ta.
Tiếng gió rít, tiếng mèo
gào làm nó rùng mình,
hoảng loạn, sợ hãi. Là
những lần trái tim nó
run sợ, đứng như trời
trồng trước ánh đèn pin
của dân phòng. Nó bị bắt
còn thằng Tây thì lặn
mất tăm...
Nó thèm học, thèm
được như chúng bạn.
Nhưng nó xấu hổ, tủi
thân. Chỉ biết gồng mình
tìm cho mình một vỏ
bọc, kiếm cho mình vẻ
mặt lì lợm đối mặt với
đời.
Đêm nay, nước mắt nó
lại chảy dài. Nó thương
bố, cảm giác sắp mất đi
người thân yêu làm nó
hoảng loạn, sợ hãi. Rồi
nó sẽ phải bám víu vào
ai? Bố nói tha lỗi cho mẹ.
Nó còn hận mẹ nhưng
nó vẫn thèm có mẹ ở
bên. Như lúc này đây...nó
sợ bố nó chết...sợ mẹ
không về....
- Reng..reng..
Tiếng chuông điện thoại
làm nó giật mình. Là của
mẹ. Giờ này, mẹ vẫn
hay gọi về. Nó thì không
bao giờ bắt máy. Nhưng
nó vẫn thường lắng
nghe bố mẹ nó nói
chuyện
- Alo...
- ừ, tôi biết rồi. Tôi sẽ
chữa bệnh...
- Cô sao không về? Tôi
chết thì sao? Tôi chết
thì thằng Tuấn sẽ sao?
- Thôi, tùy cô...
Giọng bố trầm lắng, gay
gắt rồi lại thờ ơ. Vậy là
nó hiểu. Mẹ không về.
Ánh mắt nó đầy căm
hờn. Mẹ không về. Tại
sao? Tại sao? Mẹ không
thương bố, không
thương nó thật sao?
Mẹ cần tiền, cần cuộc
sống đầy đủ như vậy
sao?
- Con không cần..không
cần bố lo cho con..không
cần mẹ...con sẽ tìm
thuốc chữa bệnh cho
bố..bố phải sống...bố phải
sống....
Nói rồi nó chạy vụt đi. Nó
tủi thân, khóc tức tưởi.
Nhưng nó sẽ tìm mọi
cách, tìm mọi phương
thuốc chữa bệnh cho bố.
Bố phải sống. Nhất đinh
nó phải làm được.
* * *
Bệnh viện đông nghẹt
người. Hàng ngày vẫn
có hai người đến đây
thăm khám. Một già,
một trẻ. Thằng bé với
ánh mắt ráo hoảnh, làm
quen hết người này đến
người kia hỏi về các
phương thuốc chữa
bệnh ung thư. Có người
mách nó chuyển sang
đông y. Nó làm theo...
Nó lên tàu, vào Nam ra
Bắc. Một thằng bé con
vậy mà cứng rắn, mạnh
mẽ hơn những gì mọi
người tưởng tượng. Bố
nó cũng phải ngạc nhiên.
Đưa nó quyển sổ tiết
kiệm, để nó toàn quyền
quyết định. Ông cũng
đang hy vọng, dù là
mong manh....một hy
vọng sống nhỏ nhoi....
Thằng bé chuyển bố nó
sang chữa bệnh bằng
đông y. Một năm có lẻ.
Sức khỏe có vẻ khá hơn.
Cũng không hẳn, có thể
là vì ngọn lửa tình thân
đang bùng cháy trong
cả hai con người..một
già, một trẻ...
Nhìn thấy sức khỏe của
bố đang tiến triển. Nó
vui mừng, có thể đây là
phương thuốc phù hợp
với bố. Nó tính sẽ đi học
lại...
Lâu rồi nó không nghe
thấy tin tức của mẹ.
Sau lần mẹ gửi một
khoản tiền lớn về cách
đây một năm thì không
thấy mẹ nó liên lạc nữa.
Nó càng hận. Nó thề khi
nó lớn lên, nó sẽ trả lại
bà tất cả số tiền mà nó
đã nhận. Bà không xứng
đáng là mẹ nó, bà không
thương nó...
Reng..reng...
- Alo..nó bắt máy
- Xin lỗi...đây là nhà của
anh Huân, chồng cô
Xuân phải không?
- ..dạ...đúng...ai đấy ạ?
- Tôi gọi đến từ bệnh
viện. Chúng tôi thành
thật chia buồn...Cô ấy đã
chết trước khi kịp đưa
đến đây...Cô ấy có để lại
bức thư kèm số điện
thoại của gia đình...
- Bệnh viện nào..ở đâu
hả chú?
Nghe vị bác sĩ nói. Giọng
nó bình thản. Trong lòng
nhói mạnh, tê tái nhưng
nó vẫn dửng dưng. Mẹ
từ lâu đã không còn tồn
tại trong nó nữa...
Giấu bố, nó nhảy chuyến
tàu vào Nam. Nó kêu
người ta bố nó đã mất,
nhà không còn ai thân
thích, rồi xin được hỏa
táng mẹ, mang cốt về
quê chôn cất....
Vẫn giấu bố. Một mình
nó chôn mẹ. Không một
giọt nước mắt. Nó cũng
không quan tâm mẹ tại
sao lại chết. Nó vẫn hận.
Với nó bây giờ, bố là
quan trọng nhất. Mẹ nó
chết hay sống thì cũng
vậy thôi. Bọc đồ của mẹ,
nó vất vào góc tủ...
* * *
Năm năm, rồi bảy
năm...Bố nó vẫn khỏe.
Chẳng biết có phải trời
thương tình nên đã
không cướp đi người
thân cuối cùng của nó
không. Nhưng nó vẫn
thầm cảm ơn. Công sức
nó bỏ ra đã không vô
ích...
Cầm tấm bằng Đại học
trong tay. Nó trở thành
bác sĩ. Nó quyết đinh
lấy vợ. Một cô giáo làng..
Con trai nó giờ đã lên
bốn tuổi. Bố nó cũng
không còn khỏe nữa.
Nhưng nó thấy ánh mắt
ông thanh thản. Cũng
không thấy ông nhắc gì
đến mẹ. Chắc ông cũng
không muốn nhìn lại quá
khứ đau thương ấy...
- Bin Bin...con làm gì thế..
Nó ngoảnh mặt lại theo
tiếng vợ nó nhắc nhở
thằng con. Thằng Bin
đang lục lọi cái hộc tủ cũ
trong nhà kho. Là cái bọc
đồ của mẹ nó để lại.
Trên tay thằng con nó
là một bức ảnh chụp lén
hình nó kèm một bức
thư:
" Tuấn à. Mẹ xin lỗi. Mẹ
không xứng đáng là mẹ
của con, là vợ của bố
con. Mẹ chưa làm trọn
đạo nghĩa, làm trọn
thiên chức của một
người đàn bà. Nhưng
Mẹ chỉ muốn giải thích
một điều. Mẹ chưa bao
giờ làm Đĩ. Mẹ đã bán
sữa của mình cho ông
cụ hàng xóm để lấy tiền
mua gạo. Mẹ đã sang
Đài Loan lấy chồng theo
môi giới nhưng rồi bỏ
trốn. Tiền mẹ gửi về là
tiền mẹ rửa bát thuê,
làm osin, làm công nhân
mà ra. Con biết không,
tất cả đều là tiền sạch.
Tha lỗi cho mẹ. Mẹ về
Việt Nam ngay khi hay
tin bố con bệnh. Nhưng
con à, mẹ bị lao lực. Mẹ
không đủ sức khỏe để
lo và chăm sóc cho hai
bố con con. Mẹ cũng
không muốn mẹ về rồi
lây bệnh sang mọi
người. Mẹ xin lỗi. Nhưng
con ơi...cả cuộc đời này,
người mẹ yêu thương
nhất là con, và bố của
con. Con phải thành
người....để mẹ được
mỉm cười nơi chín suối.
Và nhớ rằng, cái nếp
của gia đình cũng vô
cùng quan trọng. Con
phải nuôi dưỡng ngay
từ lúc ban đầu..Mẹ đã
không được may mắn
sinh ra trong một gia
đình tử tế nên việc gì
mẹ làm cũng để lại hoài
nghi trong ánh mắt mọi
người. Mẹ đã trở thành
người mẹ không tốt,
thành người mẹ tồi tệ
với chính đứa con của
mình, với chính người
chồng của mình, là nỗi
xấu hổ của hai bố con.
Tha lỗi cho mẹ....
Mẹ xin con, hãy tha lỗi
cho mẹ....
Mẹ yêu con, yêu bố của
con !!!"
Ngồi phịch xuống ghế.
Mắt nó trân trân nhìn
lên trần nhà. Rồi nó
chạy, chạy thục mang ra
nơi mà nó đã chôn cất
mẹ..Nơi cỏ mọc hoang
san bằng cả nấm mộ
ngày xưa nó đã đắp.
Không một nén hương,
không một tấm bia ghi
tên. Nó oằn mình, nấc
nghẹn....
_Mẹ ơiiiiiiiiiiiiiiiii....................
Một đời con mãi ngang
tàng
Mẹ thì hiền hậu hai hàng
lệ tuôn
một đời con mãi đi buôn
Mà không lãi nổi nỗi buồn
mẹ vơi !!!
truyen hay nhiu cam xuc sau lang trog long.ket thuc co hau nhung xot xa.me luon la nguoi thuong ta nhat.minh thich truyen nay
Truyen vl wa
Dug la 1 cau chuyen lam cho ng ta phaj suy ngj. Hay that.
Hay lam