Ta tên là Phán mọi người đều gọi là THẦY PHÁN.Biệt tài là Bói Bài Tây 52 LáBạn sẽ chọn ai giữa hai
người : một người khiến
bạn mệt mỏi và một
người thì không?
Quỳnh có một cách chạy
trốn kì quặc. Đó là về
quê với bố mẹ sau mỗi
cuộc tình thất bại .
Quỳnh tin bố mẹ cô là
người thích cô về nhất
vì căn nhà sẽ có thêm
chút không khí vui tươi,
nhộn nhịp khác hẳn với
không khí ảm đạm
thường ngày.
Thường thì mọi chuyện
đều suôn sẻ từ lúc
Quỳnh về đến lúc Quỳnh
đi. Tức là bố mẹ sẽ
không hỏi cô bất kì điều
gì về chuyện tình yêu.
Tuy nhiên, cô hiểu bố
mẹ đã có tuổi, luôn
mong được nhìn thấy
cô lập gia đình.
Nhưng, mọi chuyện thay
đổi nhiều từ khi Quỳnh
bước qua tuổi 30. Mỗi
lần cô về quê là được
dịp bố mẹ hỏi bao giờ
cưới. Phần mệt mỏi với
chuyện tình của mình,
phần mệt mỏi vì bố mẹ
hỏi thăm suốt nên cô
nói:
- Giờ thì bố mẹ cứ chỉ ai
thì con gật . Vậy là con
xong nghĩa vụ nhé! – Cô
cười tinh nghịch nhưng
có chút chất chứa gì đó
nơi ánh mắt của cô.
Quỳnh tin bố mẹ cô sẽ
thúc đẩy việc đó nhanh
hết mức có thể. Đối
tượng bố mẹ cô nhắm
cho cô chính là con trai
bạn của bố mẹ vì bố mẹ
cô luôn muốn làm thông
gia với bạn của bố mẹ
cô. Ông bà đã trượt
mất trường hợp của
anh trai cô. Giờ Quỳnh
đã gợi ý như vậy thì
ông bà khó có thể để cô
thoát .
Một hôm, Quỳnh nhận
được thông báo của
mẹ: “Cuối tuần về ra
mắt!”. Quỳnh không
hiểu ý bố mẹ muốn cô ra
mắt bố mẹ chồng
tương lai hay chồng
tương lai nữa. À mà
phải đổi là bố mẹ chồng
sắp cưới và chồng sắp
cưới của Quỳnh .
Quả thực là cực hình khi
mà mẹ bắt Quỳnh
chuẩn bị kĩ càng cho
buổi hẹn. Nào quần áo,
đầu tóc, trang điểm.
Nếu là trước đây thì
Quỳnh sẽ ăn mặc nhếch
nhác nhất có thể rồi đến
làm cho người ta sợ bỏ
của chạy lấy người
nhưng lần này thì Quỳnh
cố gắng chuẩn bị cho ra
dáng người lớn nghiêm
túc.
Khi đến chỗ hẹn, chẳng
mất nhiều thời gian để
thấy chồng sắp cưới
xuất hiện .
- Hóa ra là anh à? Anh
cũng chấp nhận số phận
giống em sao ?
- Nếu anh không chấp
nhận thì anh đã không
ăn mặc chỉnh chu và thể
hiện cả bầu trời tư cách
khi ngồi đây nói chuyện
với em rồi! Anh nghĩ em
cũng cá mè một lứa
như anh thôi.
- Vâng, em cũng cá mè
một lứa với anh!
Nói xong, hai anh em
cùng cười phá lên. Cũng
cần nói về anh một
chút, anh là con trai út
của bạn bố mẹ Quỳnh.
Nói chung, điều kiện của
anh khá ổn, như nhiều
người thường nói là lựa
chọn số một cho một
người đàn ông của gia
đình .
Kết thúc buổi gặp mặt,
cô nói với anh :
- Dù sao từ giờ đến
đám cưới còn hơn một
năm nữa, ta hãy cứ tự
do theo đuổi giấc mơ về
một nửa của mình. Một
năm sau, nếu không tìm
được ai khác thì ta
cưới.
- Anh đồng ý! Nhưng để
các cụ ở nhà yên tâm
thì ta sẽ hẹn hò giống
như các cặp đôi khác.
- Được thôi! Giao kèo
thế nhé!
Sau buổi gặp ấy, hai
người gặp nhau đề, phải
là hẹn hò và báo cáo
thường kì cho bố mẹ
biết là tình cảm vẫn
phát triển tốt. Nhưng cả
hai người đều không nói
rõ “tình cảm đang phát
triển tốt” là tình bạn
chứ không phải tình yêu.
Họ luôn tôn trọng cuộc
sống riêng của nhau, có
thể hỏi về công việc
nhưng không bao giờ
hỏi chuyện tình cảm.
Với tính cách của mình,
Quỳnh đã yêu một
người nhưng nó cũng
chỉ là một mối tình đơn
phương trong vô vọng.
Có nhiều lúc, Quỳnh đã
linh cảm được rằng anh
cũng yêu cô. Tuy nhiên,
thái độ dửng dưng của
anh lại làm Quỳnh nghĩ
cô lầm.
Kỉ niệm một năm hẹn
hò, họ đi uống rượu. Tối
đó, ngập ngụa trong hơi
men, cô mới đủ can
đảm hỏi Phương:
- Một năm qua, anh đã
yêu ai chưa?
- Rồi, cô ấy đang ngồi
cạnh anh đây này .
Quỳnh nghe mà tỉnh cả
rượu.
- Anh đang nói thật hay
nói đùa thế! Em chưa
bao giờ thấy ai tỏ tình
như anh đấy! Không có
hoa, mà cũng chẳng có
quỳ gối.
- Em chỉ được thấy mấy
cảnh đó trong phim
hoặc của mấy đứa teen.
Anh băm nát, băm nhừ
rồi, đâu lãng mạn được
như mấy đứa đấy.
Chẳng để cô kịp nói
thêm, anh nói tiếp :
- Nhìn cung cách của
em, anh dám tin là đã
có người đã bắt mất
con tim vợ anh rồi! Giờ,
em quay lại bắt anh
chàng đó có khi vẫn còn
kịp.
Quỳnh ngồi nghe
Phương độc thoại một
mình. Cô đang nghe và
đang nghĩ. Lấy anh thì
có điểm gì không tốt ?
Anh có sự nghiệp, có
thể che chở cho cô
nhưng bảo cô đấu tranh
cho tình yêu của cô thì
có gì là sai? Cô nên chọn
ai giữa hai người họ.
Trọng là người khiến cô
yêu điên dại, yêu Trọng
là cả một cuộc phiêu lưu
đầy cuốn hút nhưng
chắc chắn, sẽ có lúc cô
thấy mệt mỏi, muốn
được dừng chân, muốn
có một tổ ấm. Ai sẽ là
người mang đến điều
đó cho cô. Là Phương!
Phương sẽ mang cho cô
một tổ ấm thực sự. Bây
giờ cô không yêu anh
nhưng tình cảm là thứ
có thể thay đổi. Làm cô
yêu đâu có khó – một
chút quan tâm, một
chút an toàn… là quá đủ
cho cô.
Lúc Phương quay lại
nhìn thì Quỳnh gục
xuống bàn nhậu từ bao
giờ. Gọi một chiếc taxi,
anh đưa cô về nhà. Anh
ôm cô rất chặt chỉ vì
anh sợ khi cô tỉnh dậy
thì anh sẽ không được
nhìn thấy cô nữa bởi lúc
cô tỉnh giấc dễ có
chuyện cô chạy ngay đi
tìm người kia lắm ấy
chứ!
Cả đêm ngồi thức trông
Quỳnh, anh đã suy nghĩ
nhiều. Phương hiểu cô
đang quay cuồng giữa
những lựa chọn. Đã từ
lâu, anh yêu cô đủ nhiều
để hiểu mỗi nhất cử
nhất động của cô có ý
nghĩa gì. Lời khuyên cô
quay về với người con
trai kia làm anh đau
đớn!
Vì gượng cười chúc
phúc cho người mình
yêu luôn là điều đau
đớn nhất! Sẽ có người
nói anh dại dột khi để cô
đi như vậy – Vì yêu là
phải đấu tranh hết sức
mình cho tình yêu đó.
Sẽ có những người khác
khâm phục tình yêu của
anh – vì yêu mà để cô
đến bên người cô yêu .
Lúc cô tỉnh dậy vào buổi
sáng hôm sau, cô hiểu là
Phương đưa cô về.
Trên chiếc bàn nhỏ là
bữa sáng – đúng món
cô thích – bánh mì kẹp
và sữa đậu nành. Cô
cười hạnh phúc khi nhìn
thấy mảnh giấy đính
kèm:
“Vợ yêu!
Em đừng cười anh hay
trách gì anh nhé! Vì đến
cái độ tuổi băm nát,
băm nhừ như anh,
được vợ cưới mình là
cả một niềm hạnh phúc
lớn lao. Được thế
là anh phải đồng ý ngay,
cưới ngay không vợ đổi
ý thì anh thành hàng
tồn kho khó giải quyết,
sẽ trở thành vấn đề
nan giải gây đau đầu
cho nhà sản xuất.
Nhưng mà, anh vẫn hơi
tiêng tiếc hơn 30 năm
độc thân của anh lắm!
Vợ mở lượng khoan
hồng cho anh được
sống độc thân thêm 1
chút thời gian nữa thôi!
Anh thề, anh hứa, anh
đảm bảo là một tháng
nữa anh sẽ khăn áo
chỉnh tề, lễ vật đầy đủ
đến rước em về cái
chuồng chim cu của hai
vợ chồng mình.
Yêu vợ! Chồng hư của
vợ.
Tái bút : Chồng yêu vợ
nhiều lắm!”
Đọc bức thư của
Phương để lại, cô phì
cười suy nghĩ: “Xem ra
chọn anh ấy là sự lựa
chọn đúng đắn của
mình. Được rồi! Vợ chờ
chồng đến rước. Sai hẹn
thì chết với vợ!”
Chẳng quá khó cho
Phương để biết được
người Quỳnh yêu là ai
và có một cái hẹn với
Trọng.
Quán cà phê vắng đến
nao lòng, đủ yên tĩnh
cho hai người đàn ông
ấy nói chuyện.
- Tôi hẹn anh ra đây có
chút việc muốn nói.
- Anh nói đi.
- Anh có yêu Quỳnh
không?
- Anh là ai mà có quyền
hỏi tôi câu hỏi đó? Nó là
chuyện riêng của tôi,
đâu có can hệ đến anh!
- Cứ coi như là vì tôi
muốn cô ấy hạnh phúc,
chắc điều đó sẽ thỏa
đáng với anh!
Trọng trầm ngâm một
hồi rồi nói:
- Dĩ nhiên là tôi yêu cô
ấy hơn cả bất kì ai yêu
cô ấy.
- Vậy sao anh không
ngỏ lời với cô ấy ?
- Liệu có tôi có thể ngỏ
lời khi cô ấy nói có chồng
sắp cưới!? Hơn nữa,
chắc gì cô ấy đã yêu tôi!
Phương nhìn Trọng một
hồi rồi nói :
- Nếu anh muốn có một
cơ hội thì tôi sẽ giúp
anh. Ngày mai, Quỳnh về
nhà. Nếu anh thực sự
yêu và có thể làm bất kì
điều gì vì Quỳnh thì hãy
cùng cô ấy về quê ra
mắt bố mẹ.
Nói xong, Phương đứng
dậy ra về. Còn Trọng thì
ngồi mãi chỗ đó, đặt cả
ngàn câu hỏi về người
đàn ông kì lạ kia .
Hôm sau ở bến xe …
“Thuê bao quý khách
vừa gọi hiện đang không
liên lạc được, xin quý
khách vui lòng gọi lại sau
…”
Quỳnh gọi điện thoại cho
Phương cả chục lần mà
chẳng thấy anh nhấc
máy rồi máy cũng tắt
luôn. “Chẳng hiểu anh ấy
nghĩ gì khi tắt máy
nữa”- Cô tự nhủ trong
đầu.
Trong cái lúc Quỳnh
đang ngồi chờ thì Trọng
đến chẳng khó để nhận
ra cái dáng của Trọng
giữa biển người ở bến
xe.
- Quỳnh! Hôm nay anh
đến đây là những mong
được về ra mắt bố mẹ
em
Quỳnh không thể tin vào
những gì tai cô đang
được nghe. Trọng đang
nói gì thế? Chắc cô đang
hoa mắt, đang chóng
mặt vì đã ngồi chờ quá
lâu; tai đang ù đi vì
tiếng ồn ào nơi bến xe.
Trọng đâu có thể biết
được cô làm gì, đi đâu.
Nhất định là phải có
người nào đó nói cho
Trọng biết.
Là ai được chứ? Phải,
chỉ có Phương. Hóa ra, lí
do khiến anh ấy hoãn
đám cưới chẳng phải vì
anh ấy tiếc quãng thời
gian độc thân của anh
ấy! Là anh muốn cô có
thời gian suy nghĩ lại.
Đến giờ phút này, cô
biết cô cần làm gì… Lạnh
lùng trả lời Trọng :
- Xin lỗi, anh đến trễ rồi!
Hôm nay em về quê ra
mắt bố mẹ anh ấy!
Cuối cùng thì điện thoại
của Phương cũng có tín
hiệu. Quỳnh gắt lên
trong điện thoại:
- Anh đang ở chỗ quái
nào thế? Em đã chờ anh
rất lâu rồi anh có biết
không? Anh đến ngay
bến xe cho em.
Phương đã cố tình
không nghe máy chỉ vì
anh không dám nhìn
Quỳnh tay trong tay với
Trọng. Liệu ai trong
trường hợp của anh có
thể bình thường cười
nói được khi trong lòng
như có cả trăm ngàn
con dao đâm.
Nghe tiếng cô gắt gỏng
như chực khóc trong
điện thoại, Phương
chẳng thể kìm lòng. Anh
chạy ngay đến bến xe.
- Sao em lại ngồi đây,
người đó không đến à?
Chẳng trả lời câu hỏi của
Phương, Quỳnh ôm anh,
nức nở.
- Em trở thành quả
bóng để hai người đá
qua đá lại từ bao giờ
thế? Chẳng nhẽ anh lại
dễ dàng đá em đi như
thế sao? Chẳng nhẽ,
anh không yêu em?
- Chỉ là anh muốn mang
hạnh phúc đến cho em
thôi mà! Anh… anh nghĩ
rằng nếu được ở bên
người ấy, em sẽ hạnh
phúc hơn ở bên anh.
- Em chưa bao giờ thấy
ai ngốc như anh. Hạnh
phúc đã nắm trong tay
rồi mà anh vẫn còn
muốn bỏ nó đi! Anh phải
biết tình yêu khiến con
người ta mệt
mỏi thì đó không được
gọi là tình yêu, anh hiểu
không? Liệu em có còn là
trẻ con để chạy theo
những kiểu tình yêu
như thế chứ!?
Nghe cô nói vậy, anh
hiểu anh là sự lựa chọn
của cô – một tình yêu
không khiến con người
ta mệt mỏi. Nhất định
anh sẽ mang đến cho cô
một tình yêu không
khiến người ta mệt mỏi.
- Thôi nín đi! Anh xin lỗi!
Lên xe đi rồi mình về
quê.
Anh chạy xe cả đêm về
quê, đằng sau Quỳnh
ngủ ngon lành.
“Anh sẽ che chở , bảo
vệ cô cả đời”- Anh tự
hứa với mình như vậy
doi khi trog cs nay la vay.ng ta nghi nhug hok dam lem ng ta lem nhug dju ma thuk su trong tam ng ta hok he mun!!!
Như tn koá vẻ hạnh phúc hơn đấy nhj.? Nên lấy ng ju m hơn ng m ju. B sẽ hạnh phúc hơn.hj
that hanh phuk nhung khi doc tim lai nhoi dau
Gja' nhu luc' nao lj' trj' kug thag' dc con tjm